ĐIỀU RĂN TRƯỚC NHẤT
Có một người trong các kinh sư đã nghe Đức Giê-su và những
người thuộc nhóm Xa-đốc tranh luận với nhau. Thấy Đức Giê-su đối đáp hay, ông đến
gần Người và hỏi: “Thưa Thầy, trong mọi điều răn, điều răn nào đứng đầu? “29 Đức
Giê-su trả lời: “Điều răn đứng đầu là: Nghe đây, hỡi Ít-ra-en, Đức Chúa, Thiên
Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất.30 Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa
của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi.31 Điều
răn thứ hai là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. Chẳng có điều răn
nào khác lớn hơn các điều răn đó.”32 Ông kinh sư nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy,
hay lắm, Thầy nói rất đúng. Thiên Chúa là Đấng duy nhất, ngoài Người ra không
có Đấng nào khác.33 Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức lực, và
yêu người thân cận như chính mình, là điều quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ.”34
Đức Giê-su thấy ông ta trả lời khôn ngoan như vậy, thì bảo: “Ông không còn xa
Nước Thiên Chúa đâu! ” Sau đó, không ai dám chất vấn Người nữa.
SUY NIỆM
Giữa một rừng 365 điều cấm làm và 248 điều phải làm dựa theo
Luật, các rabbi thường tranh luận với nhau xem điều răn nào đứng đầu. Đức Giêsu
đã trả lời câu hỏi của vị kinh sư bằng lời mở đầu của kinh Shema, kinh này được
người Do-thái đọc sáng chiều mỗi ngày : “Nghe đây, hỡi Ítraen, Đức Chúa, Thiên
Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của
ngươi, với tất cả trái tim ngươi, tất cả linh hồn ngươi, tất cả trí tuệ ngươi,
tất cả sức lực ngươi” (Đnl 6, 4). Đó là điều răn đứng đầu, điều răn thứ nhất
trong mọi điều răn. Tuy nhiên, Đức Giêsu còn muốn thêm một điều răn thứ hai nữa.
"Ngươi phải yêu mến người thân cận với ngươi như chính mình ngươi” (Lv
19,18). Và ngài kết luận : “Chẳng có điều răn nào khác lớn hơn nhũng điều răn
đó” (c.31).
Đức Giêsu tóm gọn mọi luật lệ trong hai điều răn, bằng hai
câu trích trong sách thánh. Cả hai đều bị chi phối bởi một động từ duy nhất :
yêu mến. Yêu mến Thiên Chúa, yêu mến tha nhân : đó là câu trả lời của Đức Giê
su cho ông kinh sư Do-thái cách đây hai ngàn năm. Đó cũng là câu trả lời của
ngài cho các kitô hữu hôm nay. Ngài mời ta hãy để lòng yêu mến thấm vào mọi
lãnh vực của cuộc sống. Điều răn thứ nhất là yêu mến Thiên Chúa, yêu Ngài với tất
cả con người mình, yêu Ngài một cách tuyệt đối, và đặt Ngài lên trên mọi người,
mọi sự khác, vì chỉ mình Ngài là Tạo Hóa, tất cả mọi sự khác chỉ là thụ tạo.
Chúng ta yêu mến Thiên Chúa để đáp lại tình Ngài yêu mến chúng ta trước. Ăn
ngay ở lành không đủ. Theo đạo không phải chỉ là chuyện ăn ngay ở lành.
Tình yêu đối với tha nhân không thay thế được tình yêu đối với
Thiên Chúa. Nhưng tình yêu đối với Thiên Chúa lại đòi hỏi tình yêu đối với tha
nhân. Thương người như thể thương thân. Nhưng đối với tôi thương thân là gì ?
Tôi cần gì trong cuộc sống ? Cảm thông, khoan dung, trung tín, tôn trọng, khích
lệ, nâng đỡ, hiền từ… Tôi biết người khác cũng cần những điều ấy như tôi, và
tôi muốn trao cho họ.
Có một cuộc đối thoại thực sự và thân tình giữa ông kinh sư
với Đức Giêsu. Ông hỏi, nhưng không có ý thử Ngài. Câu trả lời của Đức Giêsu
khiến ông hoàn toàn nhất trí. Ông thấy lòng yêu mến Thiên Chúa và tha nhân lớn
hơn mọi lễ vật trong Đền thờ, dù ông không coi thường việc dâng lễ vật cho
Thiên Chúa. Phụng vụ phải đi kèm với cuộc sống mến yêu.
Mùa Chay là thời gian trở lại với trái tim của mình để xem
Thiên Chúa có chỗ nào trong trái tim đó. Chỉ khi tim tôi bị tình yêu Thiên Chúa
chinh phục và chiếm trọn, nó mới có thể mở ra đến vô cùng trước tha nhân.
Nguồn : Dòng Tên Việt Nam

No comments:
Post a Comment