HÃY VỀ ĐI VÀ TỪ NAY ĐỪNG PHẠM TỘI NỮA
1 Còn Đức Giê-su thì đến núi Ô-liu. 2 Vừa tảng sáng, Người trở lại Đền Thờ. Toàn
dân đến với Người. Người ngồi xuống giảng dạy họ. 3 Lúc đó, các kinh sư và người
Pha-ri-sêu dẫn đến trước mặt Đức Giê-su một phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình.
Họ để chị ta đứng ở giữa, 4 rồi nói với Người : "Thưa Thầy, người đàn bà
này bị bắt quả tang đang ngoại tình. 5 Trong sách Luật, ông Mô-sê truyền cho
chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao ?" 6 Họ nói
thế nhằm thử Người, để có bằng cớ tố cáo Người. Nhưng Đức Giê-su cúi xuống lấy
ngón tay viết trên đất. 7 Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người ngẩng lên và bảo họ :
"Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi." 8 Rồi
Người lại cúi xuống viết trên đất. 9 Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người
sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi. Chỉ còn lại một mình Đức Giê-su, và người
phụ nữ thì đứng ở giữa. 10 Người ngẩng lên và nói : "Này chị, họ đâu cả rồi
? Không ai lên án chị sao ?" 11 Người đàn bà đáp : "Thưa ông, không
có ai cả." Đức Giê-su nói : "Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu !
Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa !"
SUY NIỆM
Bị bắt quả tang phạm tội là điều đáng xấu hổ. Nhưng nếu tội
đó là tội ngoại tình
thì thật là kinh khủng. Ta cần hình dung người phụ nữ ấy, xốc
xếch, rối bù, bị lôi đi, mắt cúi xuống tránh những cái nhìn khinh miệt. Trời
đang tảng sáng, nơi Ðền Thờ Giêrusalem, Ðức Giêsu đang ngồi giảng dạy cho đám
đông. Chị ta bị đặt trước mặt Ngài, đứng ngay giữa. Các kinh sư và pharisêu hí
hửng với cái bẫy của mình. Người phụ nữ này thật là một cơ may hiếm có để họ có
bằng chứng tố cáo Ngài. “Luật Môsê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng người
này. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?” Quả là một câu hỏi bất ngờ, lịch sự và nham hiểm.
Ðức Giêsu không thể nói ngược với luật Môsê, và cũng không thể nói ngược với
trái tim của mình. Ngài cúi xuống, lấy tay vẽ nguệch ngoạc trên đất. Có vẻ như
Ngài thờ ơ, không muốn can dự vào hay Ngài đang suy nghĩ cho ra câu trả lời
thích hợp. Thời gian thinh lặng trôi qua, các kẻ tố cáo sốt ruột. Họ đắc thắng
gặng hỏi, tưởng Ngài bị dồn vào thế bí. “Ai trong các ông vô tội thì hãy ném đá
trước đi.” Ngài trả lời, rồi lại cúi xuống viết trên đất. Câu trả lời của Ngài
bất ngờ vang trong tĩnh lặng, bắt người ta phải trở về đối diện với lòng mình.
Ai dám tự hào mình vô tội?
Có bao tội bất trung nặng chẳng kém tội ngoại tình. Có bao tội
ngoại tình thầm kín không bị bắt quả tang. Có bao tội ngoại tình trong tư tưởng
và ước muốn. Khi tố giác người khác, người ta thường quên tội của mình. Không
thấy cái xà ở mình mà lại thấy cái rác nơi người khác. Các kinh sư và pharisêu
đã khiêm tốn xét mình. Họ lần lượt rút lui, gián tiếp nhận mình có tội. Kẻ trước
người sau, người lớn tuổi đi trước. Chúng ta trân trọng thái độ chân thành của
họ. Họ ra đi, để lại hai người mà họ tố cáo và định tố cáo. Cuối cùng chỉ còn lại
người đáng thương và chính Tình Thương. Bầu khí trở nên nhẹ hơn, êm hơn cho cuộc
đối thoại. Ðấng duy nhất có thể ném đá lại nói: “Tôi không lên án chị đâu! Chị
về đi,
từ nay đừng phạm tội nữa.” Lắm khi việc áp dụng luật lại dẫn
đến bế tắc. Ném đá quả là một hình phạt răn đe hữu hiệu, nhưng lại không ích lợi
gì cho người phạm tội. Ðức Giêsu chẳng những đã cứu một mạng người, Ngài còn
làm sống lại một đời người. Dù con người vốn yếu đuối, dễ sa ngã, nhưng Ngài vẫn
tin tưởng, yêu mến và hy vọng vào họ. Ngài không dung túng cái xấu, nhưng Ngài
khơi dậy cái tốt còn đang yên ngủ nơi người phụ nữ và cả nơi các kinh sư.
Bài chia sẻ của LM. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

No comments:
Post a Comment